Tôi cố gắng viết bằng những từ ngữ giản dị và câu văn đơn giản.
Kiểu viết như vậy dễ đọc hơn, và khi thứ gì đó dễ đọc, người đọc sẽ tập trung sâu hơn vào nội dung. Họ tốn ít năng lượng cho câu chữ, dành nhiều năng lượng hơn để tiếp thu ý tưởng của bạn.
Và như thế, họ sẽ đọc nhiều hơn. Hầu hết người đọc thường mất tập trung giữa chừng khi đọc một bài viết hay một bài luận. Nếu việc đọc trôi chảy và ít gây trở ngại, nhiều người sẽ tiếp tục đến cuối bài.
Có một món ăn Ý gọi là saltimbocca, nghĩa là “nhảy vào miệng.” Mục tiêu của tôi khi viết có thể được gọi là saltintesta: những ý tưởng nhảy vào đầu bạn, và bạn hầu như không nhận ra những từ ngữ đã mang chúng đến đó.
Thật quá đáng khi hy vọng rằng việc viết có thể chỉ là truyền tải những ý tưởng thuần túy. Bạn thậm chí có thể không muốn như vậy. Nhưng đối với hầu hết các nhà văn, hầu hết thời gian, đó là mục tiêu cần hướng tới. Khoảng cách giữa hầu hết các bài viết và những ý tưởng thuần túy không chứa đầy thơ ca.
Hơn nữa, viết một cách đơn giản là biểu hiện của sự tôn trọng. Khi bạn viết theo cách hoa mỹ để gây ấn tượng, bạn đang bắt người đọc phải nỗ lực nhiều hơn chỉ để bạn trông “ngầu” hơn. Điều đó giống như bạn kéo theo một chiếc váy đuôi dài mà người đọc phải gồng mình mang đỡ cho bạn.
Và hãy nhớ, nếu bạn viết bằng tiếng Anh, nhiều độc giả của bạn có thể không phải là người bản ngữ. Hiểu biết của họ về ý tưởng có thể vượt xa khả năng hiểu tiếng Anh. Vì vậy, bạn không thể nghĩ rằng viết về một chủ đề khó đồng nghĩa với việc bạn có thể dùng những từ ngữ phức tạp.
Tất nhiên, lối viết hoa mỹ không chỉ che giấu ý tưởng mà còn có thể che giấu cả sự thiếu ý tưởng. Đó là lý do một số người chọn cách viết như vậy – để che đậy thực tế rằng họ không có gì để nói. Trong khi đó, viết đơn giản buộc bạn phải trung thực. Nếu bạn không có gì để nói, mọi người và ngay cả bạn cũng sẽ dễ dàng nhận ra.
Viết đơn giản cũng bền lâu hơn. Những người đọc bài viết của bạn trong tương lai sẽ ở tình huống tương tự như những người từ các quốc gia khác đọc nó ngày hôm nay. Văn hóa và ngôn ngữ sẽ thay đổi theo thời gian, nhưng viết đơn giản giúp bài viết dễ hiểu bất kể sự thay đổi đó. Quan tâm đến việc bài viết có thể tồn tại lâu dài không phải là điều phù phiếm, giống như một người thợ mộc không làm ra một chiếc ghế chỉ để dùng tạm mà làm để nó có thể sử dụng lâu dài.
Thật vậy, sự bền bỉ không chỉ là một đặc tính tình cờ của ghế hay bài viết. Nó là dấu hiệu cho thấy bạn đã làm tốt công việc của mình.
Mặc dù tất cả những lợi ích của việc viết đơn giản đều có giá trị, nhưng chúng không phải là lý do chính khiến tôi chọn cách viết này. Lý do chính tôi viết đơn giản là vì tôi thấy khó chịu nếu không làm vậy. Khi tôi viết một câu có vẻ quá phức tạp hoặc sử dụng những từ ngữ học thuật không cần thiết, nó không khiến tôi cảm thấy “đẳng cấp” hơn. Ngược lại, nó khiến tôi thấy vụng về.
Tất nhiên, đôi khi bạn sẽ muốn sử dụng một câu phức tạp hoặc từ ngữ hoa mỹ để tạo hiệu ứng. Nhưng bạn không bao giờ nên làm điều đó một cách vô tình.
Một lý do khác khiến bài viết của tôi trở nên đơn giản là cách tôi thực hiện nó. Tôi viết bản nháp đầu tiên rất nhanh, sau đó dành nhiều ngày để chỉnh sửa, cố gắng làm cho mọi thứ thật hoàn hảo. Phần lớn quá trình chỉnh sửa này là cắt bớt, và điều đó khiến cách viết đơn giản càng trở nên dễ dàng hơn.
Tác giả: Paul Graham là một lập trình viên, nhà văn và nhà đầu tư. Năm 1995, ông và Robert Morris thành lập Viaweb, một công ty dịch vụ phần mềm. Viaweb đã được Yahoo mua lại vào năm 1998 và trở thành Yahoo Store.
